Thứ Tư, 19 tháng 10, 2016

tao thức dạy trên con đường xác xơ
ngơ ngác nhìn về hai con đường 1 trong đó là thác mơ
khác cơ mày nhìn lại đi do la  rác dơ
nơi của cua su tuyet vong khi ta tac thơ
rapper trơ trọi,  cảm súc của  con nguoi da rat đơ
phất phơ ánh  sáng       khi ma chap nhô xo luôn cả sóng dữ
nhữ luôn cả thần chết
vết thương sâu đã hằn như đã từng hết
 không ai   dứng vựng      trong báo táp mà lọng gió
đôi khi       thất vọng khó
khi mà k đoán được đường tao đi     là con đường của gong vó
 cô độc độc và sư nhếch
khác luôn cả tâm tư
dư luôn cả lý trí
tri kỉ đi  dù cuối con đường kia là điều phun phi
trong tìm thức tao là sư tuyêt vọng duy mĩ

tất cả những gì mày làm là phun puí
vì lời mày nói ra là hung khi
không can nói ra
k cần xa hoa
khi mà tao đả làm thì nó tinh khiết như cần xa
khi khi khi mà bon ba
call trên sofa  tao luôn nhân ra
tao là cetera
con của đất trời   nơi của thần ra
quỷ nó thích mời
nhưng phải đợi tao uống tra với ala và buca
đến anopa phải thỉnh giro tao
về cách lột da mấy thằng hổ báo xuống âm tào

phía cuối con đường là sư tuyệt vọng
tao biết mà vẫn đi thế có  tuyệt không
vì sức  quyến rữu của su  diệt vong
tun bố 1 lời nghê thuật là buoi tiệc không người
 không danh       không phan      cũng   k bờ  
không tranh   k hận     cung k ai ngờ
thuyền đi true dạc ai cung  trung chờ
như tướng tưỡng 5 sao mà vẩn lu mờ
ai ai ai ai ai ai sẽ trông chờ
ai ai ai ai ai ai  se đứng ở cuối con đường    sẽ chờ mày tới    và đâm vào máy   1 nhát vào bán cầu phải của nảo mày
để hát khúc khải       hồn tiển  mày
để cho linh  hồn mày cải thầy
biển dày       nay phải bảy ngày       tìm được sax  may

tao phải
   













đi cả đời cũng thé nào lếch      được ra con đường của su tuyêt vọng

đi
ten trữ


súc cảm     khi nhìn con đường ảm đạm
hiện trước mắt    là nút cảm   biếng     bất trắc


nên con đường trơ trọi về súc cảm
như một nút cảm biếng về sư thất bại


tất cả nhửng gì mai làm là phung puí


yen tam  nơi cuối con đường là sư tuyệt vọng
âm vang đến mà đến tân thần kinh của nảo bộ mày đó có tuyệt không





thế giới đó đây là thế
quay cuồng và bay rồi chợt tắt
khi tao nhận ra cuộc sống không như là mơ
đàu óc cứ thế quay cuồng
làn khói trắng đảo điên dần
nó cuốn tâm trí tao lướt tao bay thật xa đến chốn vô cực



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét