đã bao nhiêu năm rồi không cần tình
cũng không cần lấy một đứa bạn tri kỉ
bản tính sói hoang nó cung dần thành hình
đến chiếc lá rơi cũng trở thành thi sĩ/
ngày tháng tôi thang lang trên con đườngg
một mình lặng nhìn mot cach vô thường
4 bức tường là bầu bạn
giác mơ là cung bậc cảm súc
khốn nan nềm tin người ta thay bằng đầu đạn
lạc lõng giữa dòng đời lẫn người thân
lạc lõng giữa bao lời cua người dưng
lạc lõng giửa hoa mĩ và tri kỉ
tất yếu mọi thứ đểu đổ dồn thị phi
lạc lỏng giữa tình cảm và tình yêu
đương nhiên nổi đau phải cuốn theo cần mà chill
mọi thứ đã quá lại mờ nhạt lai
đi đâu trong tim ta cần một tình yêu để ta ôm
bơ vơ nơi đây lạc vào dòng đời
bên nhau nhưng không thể trả lời
vì sao ta xaaaa nhauuu
ngày tháng tôi đi tôi đi lại mệt nhoài
để cho tim người ta càng đau thương
nhìn dòng người qua ......thât ấm em
tình mình càng xaaaaaa trong mỗi đêmmmm
kể từ ngày ấy ... tôi đã đi thật nhanh tôi dẵ đi thât nhanh đến những quảng đời
quảng đời khác nghiệt hay là tách biệt
ra khỏi cuoc chơi và những buổi tiếc
thay vào đó là những lởi từ biệt
để di đến những khoãng lặng trâm tư của sự bất diệt
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét