Thứ Bảy, 16 tháng 8, 2014

zo mày nghĩ mày là ai
khi mà đời đã  buộc mày sai
mặc cho mày cố gắng sống vào ngày mai
ghét lun cả thứ mày đang gánh trên vai
nhưng mà đời là thế
 không ai cho mày   không được thứ gì
đánh rồi  lai đập vào trái tim  mà mày cứ lì
không ai cho mày thấy được lai              mày đang cháy tan lụi               trong mớ giấy đó làn bụi
 khói  vào mắt mày lai càng  dụi

cậm cụi đểm chạm vào bầu trời
nhưng mà thứ mà tao nhận được vào bây giờ chỉ là sầu đời
huy hoàng oanh liệt cũng một thời
ngắn như là đắng của quỷ dữ cho tao lời mời

sight  where are my mind
light so far
like you          never courage touch  the sky


sống chậm một chút để tào nhìn vào đời
thấy cả cảnh cậu bé không dc ai chào mời
thế mà nó vẫn gạt nước mắt đề cắn răng hầu trời
nhưng cung dau ai biet duoc khi nao nó trau troi
haiz cũng chỉ là tại tao quá ngỗ ngáo
sống vì danh vọng gap người già cung hỗ báo
thế mà giờ nhìn lại con nào ở bên tao
sống như con chó thằng nào cung kenh tao
fuck
 tao sống chậm lại chút
chậm lại một chút đề tao ngừng thở một phút
để hương thom nghi ngut              hòa mình nhịp beat trong cam suc
de nghe lai the loai tao gạt bỏ bấy lâu nay


day la dau               dau la day               khi mà đời đã đau và cay
say mà không         bit đường về           khi xua  tao tạo giong mà mây
còn giờ đây         mong dc thấy   một thằng nào nhưng dc đâu
thâu về đêm
thêm vài câu  thì đời tao cung chả đâu dài thêm
fuck đấy là đời  ... không phải nhạc tao
nhạc tao chậm rãi từ từ nhưng mà ung dung
nhạc của là  old     ko swag rac khoat lác gan mac lung tung

mày nhãy nghe đi ngẫm lại ...
có bao giờ mày thích bầy trời xanh kia nó xẩm lại ( xanh kia nó xầm )
hay có bao giờ mài muon dc me mày bã ầm lai

không điều đó là hok thể bởi vì gió là không bể



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét