Thứ Năm, 19 tháng 6, 2014

pho tan

đêm lặng vẫn cứ bước dj trên con phố mak hok aj hay bit
dòng đời hối hã tao cảm thấy  cay siết
và đời ngày đắng thì  củng có luc một lúc tao phải say miết
khoảng lặng phía sau mặt dù nó rất ngắn , đắng với cơn đau
là mưa ngâu hok chút nắng, mắn sao cuộc đời tao quá ngắn
để tao cảm nhận
những thăng trăm qua bao nhiu so phân
 giờ đây tao cô đơn  tối như trăng rằm
sau trận chiến ác liệt xung quanh toi như căn hầm
chắn lối tao đang nằm
cây cối trong mưa dầm
tầm tả uoc lê so sac như con tầm


tao vẫn dj tao vẫn bước trên con phố dài
tao vẫn cố tao vẫn gượng nhưng vẫn the hoài
tao vẫn sãi những đôi cánh     nhưng nó cứ gãy
tao vẫn mãi nhìn chiếc lá         vàng              gió              đưa đẩy

khi đêm đa xa
khi mà da qua đã hok còn lai dc j          và  ở nơi đấy đã hok còn lai j
và đắng ...........    ..... bóng tối dã xoa dịu màng đêm , bao lời nói đã hok còn j thêm
bao ngày kia đã có ta chỉ ta
và nhìn lai
nắng ............ gió vi du đã xoa dịu ngày thu , đã mang kí ức vào lời ru ,
để ta chi có mình ta và đắnggggggggggggggggggggg


khi tao vén màng , nhìn ra cửa sổ
trời đã thu lá đã vàng năng đã hoean cổ
nhìn đường phủ kín dưới cô độc

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét