Thứ Sáu, 30 tháng 10, 2015

Malena là một bộ phim tuyệt vời, một giai điệu cổ điển nhẹ nhàng, nòng cháy và chân thật không chỉ là nói điêu hay xu nịnh nhưng quả thật bộ phim ấy đáng để được xem là một kiệt tác bất hữu. Chỉ riêng cái phần thiết kế bối cảnh, một sự hoành tráng tuyệt vời. Từng li từng tí đã được làm một cách tỉ mĩ, trang phục, bối cảnh , cách ứng xử và cách thể hiện thời đó đã được tái hiện một cách chân thật nhất.
Một bộ phim thật chân thật , thuyết phục người xem đến từng chi tiết . Phản ánh rỏ ràng về xã hội về cái nhìn của xã về tình dục về tuổi dạy thì và về cái khóc liệt của chiến tranh
Cách mở đầu bình dị thông qua lời kể của câu bé Renato. Những chi tiết nhỏ trong phim cũng đủ phán ánh rỏ ràng bộ phim . Thật không ngờ có một vị đạo diễn tinh tế tới mức đấy. Cách lắp xe đạp , cách đo dương vật và những quan niệm thời ấy. Tất cả đưa vào như một dụng ý rõ ràng.
Câu chuyện cứ cuốn ta vào bằng cách quay đặc biệt những khung hình tuyệt vời đặc tả một người phụ nữ đẹp tuyệt trần Malena. Và hình ảnh ấy dần trở thành chủ đạo thu hút người xem của bộ phim. Melena là một người phụ nữ mang một cái tội là "tuyệt đẹp" . Càng rõ hơn là câu hồng nhan bạc phận khi chồng chết ở chiến trường.
Những đứa trẻ trong ngôi làng

Anh (chị) hãy nêu suy nghĩ về câu nói của Sydney Pollack:" Nghề đạo diễn, tất nhiên có VĂN PHẠM CƠ BẢN. Điều quan trọng là HỌC NÓ, cũng như phải biết TÁCH RA KHỎI NÓ... 
Nếu bạn không học văn phạm cơ bản thì bạn giống như các hoạ sĩ tự xưng là trừu tượng để che lấp việc họ không biết vẽ. BẠN CÓ THỂ PHÁ BỎ MỌI QUI TẮC MÀ BẠN MUỐN VỚI ĐIỀU KIỆN LÀ BẠN ĐÃ NẮM VỮNG CÁC QUI TẮC ĐÓ TRƯỚC ĐÃ...
Các qui tắc CƠ BẢN cũng cấp cho bạn những CHUẨN, để từ đó mà bạn có thể SÁNG TẠO ra những điều độc đáo."

Quan niệm của Sydney Pollack là một quan niệm đúng đắng. Vừa đúng cho chuẩn mực của xã hội cuộc sống trong tất các ngành vừa đúng trong nghệ thuât phạm trù riêng tư. Nếu không am tường mọi thứ, không có chuẩn bị cho mình một hành trang vững chắc , một lượng kiến đủ dùng thì mọi thứ đều chỉ bừa bãi và thiếu sự chuyên nghiệp . Và những cái tư duy chưa được mài dua đều sẽ dễ bị lung lay và bị đá ra khỏi . Đó là đối với đa số những người học nghệ thuât. 
Phải am tường, hiểu rõ mọi thứ ta mới có thể phát triển nó và phá cách nó. Giống như muốn tháo bỏ một cổ máy ta phải biết được cơ cấu của nó và tháo từng bộ phận của nó ra một cách dễ dàng . Và từ đó ta mới có thể ráp một cổ máy mới hoàn toàn.
Nhưng cũng không thể nói bao quát hoàn toàn được. Có những tác phẩm nó rất trần trụi , nó rất tự nhiên và bụi bậm, có thể là vô tình chộm được ý tưỡng hoặc có thể là sự thiên tài và máu nghệ thuât có sẵn trong những con người kiệt xuất . Những người ấy có thể tư tạo ra mình một tác phẩm có khi còn vĩnh cữu hơn là những tác phẩm mà đã được mài dũa khéo léo điến nổi ta không biết là mài dũa. 
Nhưng mà ngành đạo diễn cũng là một ngành khoa học ta cần phải nắm hết tất cả . Nghệ thuật nhưng phải có khoa học , ta phải nắm hết hoàn toàn những cái cơ bản những cái cách mà ta thể hiện cho xem biết được ý đồ của ta. Điều khó nhất trong điện ảnh đó là sự giải bày sự thể hiện, biến cái cảm nghĩ cảm súc và những hình ảnh của mình thành hình ảnh thật tế và ráp chúng lại để người xem đủ hiểu đủ cảm súc. Đó là điểm khác biệt của mon nghệ thuật được hình sau này do công nghệ . Khoa học đi đôi với nghệ thuật , nghệ thuật là vô bờ bến nhưng khoa học thì phải có cơ sở đàng hoàng, và thiết yếu 



sài gòn vãn đẹp
nhưng k đẹp như        xưa đưa
ngày tháng tao vẫn đi                  và khong bao giồ màng tới buoi trưa dau
nắng rất gắc cho hết buoi sáng            còn đêm sài gòn nó lại phiêu lãng
ngày là đấng cộng sản,   còn đêm chìm đắm ở trong tư bản
người không thích cần sa yah
người không thich tư do
người không thích dj xa
bởi vì người còn nhiều âu lo
đâu dám chê, dám trách xa hội
những chỉ tiếc là tiếc là tiếc thời đại
đời không như dạ hội
nên sứ mệnh chắc phai doi lai


nhưng tao thấy sài gòn vẫn đeppp
nhưng k băng k bằng như xuaaaa


Thứ Bảy, 24 tháng 10, 2015

anh biết là đã qua thật rồi
anh biết khoảng khắc ấy đã trôi
anh biết là  em nay da xa
anh biết người k thuoc ve ta



Thứ Sáu, 9 tháng 10, 2015

và tôi nhớ
nhớ về
từng ngày tôi với biet bao điều xưa
ngồi học bài        vẫn dùa vui
từng sách vỡ vẫn ướt dẫm những ngày mưa
những ngày thầy ấy vẫn nhắc tôi mãi hoc bài
nhửng ngày cô giáo nắm lấy bàn tay em dịu dàng

cám onnnnnnnn thay co


ngày nắng với những lời chào
thầy cô vs những ngọt ngào
tình ta với những bạn bè nay đã xa đã xa thât r
và mãi biết ơn thầy co
đã dạy chúng ta không nghi ngơi
dòng sông cứ thế van choi voi
 con đò vẫn không hề thanh thơi
đêm qua là qua thât r
kĩ niệm k thê ngừng trôi
chỉ biết cám ơn thầy cô
và tuổi học trò  đa ve rồi

Thứ Ba, 6 tháng 10, 2015

_Người anh dẫn cậu bé hóm hỉnh đi ăn kém phía bên đây của công viên hoàng văn thụ 
_Bỗng cậu bé nhìn thấy một cô bé xin đẹp đang mút kem phía bên kia đường 
_Ngơ ngác một hồi r đi theo tiếng gọi tình yêu 
_Nhưng rào cản lớn nhất đó chính cậu phải băng qua con đường đầy xe nguy hiểm kia 
                                                    Bi kịch bắt đầu xẩy ra 

_Vừa bước một chân qua đường là xe máy băng ngang vèo vèo vèo, cậu ta phải rụt chân lại ngay tức khắc, hoảng hồn 
_ Nhăn mặt : "Thôi thôi .... sợ quá bỏ đi bỏ đi hic hic"
_Cậu bé vừa tính bỏ đi thì cái hình ảnh bé gái xinh đẹp kia hất tóc cười trong gió khiến trái tim cậu ta ngơ ra và lần nữa phải cuốn theo 
_Lần này cậu ta quyết tâm qua bằng được ( vẻ mặt cố gắng nghiêm túc )
_May mắn thay con đường vắng bớt 
_Cậu bé vui mừng hớt hở chạy ra được bước thì vèo vèo vèo ba chiếc xe như muốn hất tung cậu vào lề 
_Té xuống chân lủi thủi 
_Cậu quyết định không làm bừa nữa mà ngồi xuống suy nghĩ cách 
_Cậu ta quyết định nhờ một người lớn dắt qua , may mắn thay cậu được một a tốt bụng đồng ý giúp
_Một anh thanh niêm giúp cậu bé : "Giờ em bắt chước anh nhé cứ làm y chang là qua được"
_Thế là anh ta đi một mạch từ đường bên này sang đường bên kia mà k dắt theo cậu bé 
_Cậu bé đơ người ra không hiểu chuyển gì thì bên đường bên kia anh ta là lớn : " đấy làm y chang anh là qua dc thoi anh đi đây " 
_cậu bé lại vò đầu bực tức : " Phải làm sao đây "
_Lần này câu quyết tâm làm giống anh kìa vượt qua chính mình chỉ cần đi từng bước 
_Cậu ta vừa đứng lên mỉn cười thì đùng một vụ tai nạn xẩy ra ngay trước mặt cậu ta
_Hoảng hồn chạy ra xem và tự nghĩ trong đầu sợ sệt : "không thể nào vượt qua dc rồi "
_Chợt cậu bé nhận ra là đã qua được nửa đường nhờ vụ tai nạn 
_Mừng rỡ cười thầm trong bụng và cám ơn vụ tai nạn 
_Nhung còn nữa đoạn nữa