Thứ Ba, 15 tháng 11, 2011

kí ức tuổi học trò


Bước vào đời với túi với hành trang đầy đủ Kiến thức trao dồi
 một lần lầm lỗi tôi luôn tự nhụ
 công sức này  zo thầy cô bỏ ra bao nhiu nhọc nhằn
tháng ngày ân cần dìu dát chúng em  đến con đường của vinh quan
vinh quan này đâu vĩnh cửu nhưng nó cung~ đáng để ta phải lưu dữ
kỉ niệm ngày xưa học hành với bao nhiu tháng ngày
bay mãi bay mãi bây giờ nó chỉ là một đám mây
yêu lắm những ngày cùng bạn bè      quạy phá cùng chơi đùa
 trò đùa phá phách   mà thầy cô cung~ chào  thua
  ôi tuổi học trò biết bao là thiên liêng
tháng ngày zuj sống phải gọi là nó rất hồn nhiên
 dần dần thầm lặng rồi một nó lại tan biến  
biết bao tháng ngày  để lại kỉ niệm đã nhòa phai
ngồi đây ước mơ một lần thời gian được  quay lại
quay lại khoảng khác lần đầu bước chân vào ngôi  trường   xưa
cảm giác lạnh lùng dần dần tan biến theo từng cơn mữa
bạn bè cùng bước bước bước trên còn đường này 
cùng nó học hành cùng nó quạy phá cùng nó ăn uống sát cánh cùng bên nhau   
.. thèn bạn chí thân từ thuở ấy
Chờ đợi nó từng ngày
Mong đơi nó biết mấy
Trên trọng tình bạn đừng vuột mất rồi hối hận  rồi biết bao nhiu đắng cay


Nhớ từ thuở ấy em học hành chả ra j`
Đã thế còn ham chơi cha mẹ thầy cô đều lo lắng
Ngày ngày đều bị cha me này la mắng
Cung~ vì thương con cung~ vì yêu con nên họ làm thế
Con biết rằng con có lỗi đã làm thầy cô buồn phiền
Thầy cô lúc nào cung~ yêu học trò điều đó là hiền nhiên
Bây giờ nhận ra điều đó đã là quá điên
Thật sự là đã quá muộn quá muộn để nói lời xin lỗi
quá muộn để bù đắp công lao của thầy cô rồi
công lao thầy cô lắp đầy ở một biển khơi
ngư trị tháng năm ở một vùng trời
thầy cô nhắt nhỡ tận tình chúng em bao nhiu lời
cung~ chỉ vì tương lai của em bao sáng ngời
phơi bày một sự thật sự thật rằng em rất nhớ cô
người mẹ thứ hai này biếy bao nhiu là cực khổ
chăm sóc dỗ dành nữa lúc mà em đau
cho em cuộc sống bao sắc màu
rồi lại tri thức vĩnh viễn này bền lâu
con thuyền nào cung~ phải có một người lái
thầy cô là người lái tàu điều đó không giờ phai
kí ức một thời không bao giờ bị bỏ lại
tháng ngày  qua rồi sớm mai lại là một  tương lại

nào là sách nào là vở toàn những thứ vỡn vơ
nhưng giờ nghĩ lại điều đó chỉ còn là ở trong mơ
âm thầm lặng le~ nhớ về ngôi trường xưa từ thuở ấy
ngôi trường trường em bao tháng ngày này đắng cay
cánh cổng trường trường xưa vẫy tay em từng ngày
giờ đây nhìn lại chỉ thấy  chỉ thấy một màu là mây bây
góc đa cổ thụ cùng bao kỉ niệm bạn bè ngồi hóng mát
giờ đây nó chỉ còn là góc cây đầu sơ sát
nhìn nó mà thuơng nhìn  mà nhớ đến tình bạn
lúc nào cung~ cùng zuj đùa tình cảm không bao giờ cạn
ánh trăng này soi sáng xuống đây một màu vàng
một màu của tuổi thơ một màu của của kí ức
cho dù thời gian có vô song thời gian có vô thủy
nhưng òng sông xưa  đả in dấu những bước chân
 chập chững từng bước thầy cô này đỡ nâng
để không phụ tấm lòng thầy cô bao ngày chờ mông
quyết tâm một ngày nào đó mãi mãi se~ thành công